L
le tuan
Chưa trả lời
15/11/2009 19:41
57,374 lượt xem
Thẩm mỹ
Em là nam năm nay 19t.Em bị viêm xoang nặng.(khoản...
Em là nam năm nay 19t.Em bị viêm xoang nặng.(khoảng 13 năm rồi).
Từ hồi lớp 11 em cảm thấy cuộc sống thật mơ hồ.Em cũng không biết phải nói như thế nào nữa.Đại khái là nhận thức cuộc sống có vẻ kém hơn,không rõ ràng.Giống như là sống trong mơ vậy.Cũng từ hồi đó e hay dùng tay gõ vào đầu và thấy đầu rất rỗng.Giống như gõ vào trái dừa khô vậy.Mà mọi người đều nghe chứ không phải chỉ riêng mình em.Nên e nghĩ không phải em bị hoang tưởng.Có thể là em bị viêm xoang nên các xoang rỗng và gõ vào nghe vậy chăng.Đến năm 12 thì e nhớ có một lần nhậu xong e cảm thấy chán đời kinh khủng.Thấy thật đen tối.Nhưng ngủ giấc sáng dậy thì trở lại bình thường.
Cách đây 5 tháng em bị mất ngủ.Không sao ngủ được,người cứ thao thức đến khoảng 2-3h sáng thì mệt quá mới chợp mắt được.Mà không phải như cảm giác được ngủ.Nó giống như xỉu ấy.Mỗi đêm em chỉ chợp mắt được như thế khoảng 2-3 tiếng.Tuy nhiên ban ngày cũng không hề buồn ngủ.Mặc dù em không hề lo lắng hay suy nghĩ gì nhiều cả.Cũng không phải chịu bất kì một áp lực nào cả.Em đã uống nhiều loại thuốc nhưng vẫn không cải thiện được.
Đến khoảng cuối tháng 8 năm nay thì e cảm thấy mình thật bất ổn.Nhìn cuộc sống mơ hồ hơn.Con người như mất hết cảm giác.Tất vẫn còn biết vui buồn nhưng dường như rất mờ nhạt.Mọi ước mơ hoài bão trước đây đều gạt qua một bên chỉ còn mong sao được trở lại như xưa.Làm gì thấy cũng nản,không hứng thú và đầu óc cứ nặng nề cảm thấy mệt mỏi.Nhất là sáng mới tỉnh dậy và chiều tối. Em không biết sao nữa.Giờ em cảm thấy rất chán nản.Không muốn làm gì mà cũng không muốn ngồi không.Em cũng không biết phải diễn tả cảm giác của mình như thế nào nữa. Không đau nhức ở đâu nhưng lại cảm thấy khó chịuEm muốn thời gian trôi qua mau để em vượt qua giai đoạn này càng sớm càng tốt.Giờ em thấy nhìn cuộc đời rất mơ hồ.Trí nhơ giảm sút nghiêm trọng.Em mong thời gian trôi qua thật nhanh để được chết cho thoải mái vì em cảm giác mình sống mà như đã chết rồi.
Nhưng vẻ bề ngoài thì em rất bình thường.Chơi game hay nói chuyện vẫn cuời nói vui vẻ.Nên không ai nghĩ là em có vấn đề.Còn một việc nữa là đầu của em rất rỗng.Khi em dùng tay vỗ nhẹ vào phía sau gáy và đỉnh đầu thì nghe tiếng kêu phát ra rõ ràng như vỗ vào một vật rỗng vậy.Trước kia chỉ sau gáy thôi còn bây giờ thì cả cái đầu đều rỗng.Em xin nhắc lại là ai cũng nói vậy chứ không phải em bị hoang tưởng
Bác sĩ ơi.Em bị làm sao thế này.Có phải trầm cảm không.Em cũng nghĩ mình bị trầm cảm nhưng em coi đi coi lại thì em đâu có áp lực gì hay cú sốc nào để bị trầm cảm đâu.Và em cũng không có cảm giác tự ti hay cảm thấy không xứng đáng như những người bị trầm cảm khác.Xin bác sĩ hãy giúp em.Em thật sự rất thương ba má em.Em nghĩ em sẽ không bao giờ tự tử nhưng cứ chết dần chết mòn thế này thì đâu khác gì một người đã chết đâu.Cảm ơn bác sĩ
Từ hồi lớp 11 em cảm thấy cuộc sống thật mơ hồ.Em cũng không biết phải nói như thế nào nữa.Đại khái là nhận thức cuộc sống có vẻ kém hơn,không rõ ràng.Giống như là sống trong mơ vậy.Cũng từ hồi đó e hay dùng tay gõ vào đầu và thấy đầu rất rỗng.Giống như gõ vào trái dừa khô vậy.Mà mọi người đều nghe chứ không phải chỉ riêng mình em.Nên e nghĩ không phải em bị hoang tưởng.Có thể là em bị viêm xoang nên các xoang rỗng và gõ vào nghe vậy chăng.Đến năm 12 thì e nhớ có một lần nhậu xong e cảm thấy chán đời kinh khủng.Thấy thật đen tối.Nhưng ngủ giấc sáng dậy thì trở lại bình thường.
Cách đây 5 tháng em bị mất ngủ.Không sao ngủ được,người cứ thao thức đến khoảng 2-3h sáng thì mệt quá mới chợp mắt được.Mà không phải như cảm giác được ngủ.Nó giống như xỉu ấy.Mỗi đêm em chỉ chợp mắt được như thế khoảng 2-3 tiếng.Tuy nhiên ban ngày cũng không hề buồn ngủ.Mặc dù em không hề lo lắng hay suy nghĩ gì nhiều cả.Cũng không phải chịu bất kì một áp lực nào cả.Em đã uống nhiều loại thuốc nhưng vẫn không cải thiện được.
Đến khoảng cuối tháng 8 năm nay thì e cảm thấy mình thật bất ổn.Nhìn cuộc sống mơ hồ hơn.Con người như mất hết cảm giác.Tất vẫn còn biết vui buồn nhưng dường như rất mờ nhạt.Mọi ước mơ hoài bão trước đây đều gạt qua một bên chỉ còn mong sao được trở lại như xưa.Làm gì thấy cũng nản,không hứng thú và đầu óc cứ nặng nề cảm thấy mệt mỏi.Nhất là sáng mới tỉnh dậy và chiều tối. Em không biết sao nữa.Giờ em cảm thấy rất chán nản.Không muốn làm gì mà cũng không muốn ngồi không.Em cũng không biết phải diễn tả cảm giác của mình như thế nào nữa. Không đau nhức ở đâu nhưng lại cảm thấy khó chịuEm muốn thời gian trôi qua mau để em vượt qua giai đoạn này càng sớm càng tốt.Giờ em thấy nhìn cuộc đời rất mơ hồ.Trí nhơ giảm sút nghiêm trọng.Em mong thời gian trôi qua thật nhanh để được chết cho thoải mái vì em cảm giác mình sống mà như đã chết rồi.
Nhưng vẻ bề ngoài thì em rất bình thường.Chơi game hay nói chuyện vẫn cuời nói vui vẻ.Nên không ai nghĩ là em có vấn đề.Còn một việc nữa là đầu của em rất rỗng.Khi em dùng tay vỗ nhẹ vào phía sau gáy và đỉnh đầu thì nghe tiếng kêu phát ra rõ ràng như vỗ vào một vật rỗng vậy.Trước kia chỉ sau gáy thôi còn bây giờ thì cả cái đầu đều rỗng.Em xin nhắc lại là ai cũng nói vậy chứ không phải em bị hoang tưởng
Bác sĩ ơi.Em bị làm sao thế này.Có phải trầm cảm không.Em cũng nghĩ mình bị trầm cảm nhưng em coi đi coi lại thì em đâu có áp lực gì hay cú sốc nào để bị trầm cảm đâu.Và em cũng không có cảm giác tự ti hay cảm thấy không xứng đáng như những người bị trầm cảm khác.Xin bác sĩ hãy giúp em.Em thật sự rất thương ba má em.Em nghĩ em sẽ không bao giờ tự tử nhưng cứ chết dần chết mòn thế này thì đâu khác gì một người đã chết đâu.Cảm ơn bác sĩ